Đi Qua Miền Cô Đơn
Sao đơn côi giữa ồn ã đông người
Có phải trong ta niềm riêng day dứt
Chân vô định qua bao miền hư thực
Bỗng thành Rôbinsơn.
Biển mùa này hoang vắng trống trơn
Bão vừa đi qua, mịt mùng sóng gió
Đêm giữa đảo lòng bời bời giông tố
Đen đặc một màu, đá toát mồ hôi
Có niềm tin hôm nào thành lý thuyết suông thôi
Bao giá trị phơi bày trong huyễn hoặc
Mới thấu nỗi sống giữa đời khó nhọc
Ta cô đơn đi về phía CON NGƯỜI...
L.T


Trả Lời Với Trích Dẫn






......... mà hôi nữa 


Bi chừ tuổi già vẫn dể thương nếu ...hông có GD 







Bookmarks